Trang Chính   Hình Ảnh   Âm Nhạc   Pháp Âm   Video Youtube   Trắc Nghiệm   Gởi Thiệp     Hôm nay, ngày 20/10/2017


TÌM KIẾM  

Trong:

Your IP Address:
23.20.86.177
TRANG NHẤT > THƠ CA
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Cập nhật ngày 09/01/2015 (GMT+7)

Những áng thơ của thi sĩ Phù Du

chân dung nhà thơ Phù Du
chân dung nhà thơ Phù Du




một mình

đi về vẫn một mình tôi
cảm ơn một nỗi đơn côi lạnh lùng
ngỡ ngàng ngó lại chân dung
cảm ơn cả nỗi phong trần bấy lâu

thí phát

hôm qua tóc xõa phong trần
tấm thân du mục quay mòng cuộc chơi
hôm nay trả tóc lại đời
đầu không với một nụ cười cũng không.
                                 (cạo đầu lần đầu, 1981)


cảnh lụt

bỗng ầm trời đánh ra mưa
một cơn nước trút ngập bờ dâng cao
ghe chèo người lội lao xao
đất chìm xuống ở nơi nào biết không?
                            1977
trong tù

hai khung cửa, bốn vách tường
ngày qua ngày lại máu dồn xuống chân
(muốn ngao du giữa phong trần
một phen kết bạn gông cùm mà chơi)
hai khung cửa, một góc trời
ngày qua ngày lại thét rồi cũng xong.
                             1981
ca dao xanh

đưa em qua phố qua phường
qua sân duyên nợ, qua vườn ba sinh
đưa em qua chợ ân tình
mua em vài trái cau xinh làm quà
đưa em qua cỏ qua hoa
qua rừng oan trái, qua đò ái ân
đưa em qua cõi hồng trần
lao lung thì chịu, thanh bần thì cam
đưa em lên thác lên ngàn
dòng sâu nước chảy cưu mang hẹn hò
đưa em qua bến qua bờ
tấm lòng y ước đợi giờ giao bôi
đưa em vào giữa mệnh đời
đắng cay cho tỉnh, ngọt bùi cho say
đưa em qua tháng qua ngày
qua tinh khiết mộng, qua đày đọa mơ
đưa em với một hồn thơ
hồn nhiên sống để mơ hồ yêu nhau
đưa em theo gió xuống lầu
theo trăng lên mắt, theo màu lên môi
đưa em theo lá lên đồi
theo chim qua núi, theo người qua sông
đưa em qua kiếp phong trần
giọng cười xanh ngắt lên vần ca dao.
                              1980
đông cảm

thơm xanh cành nụ ra bông
giữa đông mà đã thấy xuân chập chờn
đêm dài tóc lạnh vai sương
ngẩn ngơ trăng múa vô thường dưới mây
sâu trong lòng chút hương bay
đùa chơi bóng mộng giữa ngày tân trinh.
                               1982

Phú: Vịnh cảnh nghèo ở số nhà 69 Nguyễn Thái Học,  Nha Trang, Khánh Hoà, Việt Nam.


Thời khốn khó, bất luận trưa hay tối, cha con người một chén, hân hoan đớp, cơm tiêu chuẩn lấm tấm ít cọng hành;
Buổi ngặt nghèo, chẳng quản nắng hoặc mưa, huynh đệ đứa vài xu, hỉ hả cười, chè quốc doanh lèo tèo ba hạt đậu.
Chính phủ nhìn xem thử!
Nhà nước ngó mà coi!
Cơm độn khoai, ăn vẫn cứ là ngon, rảy mắm muối, ớt, hành, chanh đủ vị;
Áo đệm vải, bận tuồng như cũng ngộ, chêm hoa hoè xanh, đỏ, lục lắm màu.
Nghĩ phận mình mà ngán nỗi đâu đâu!
Cũng có lúc ngó cao xanh han hỏi.
Này, sự nghèo đèo sự dại, lẽ nào nghèo vẫn nghèo hoài?
Nọ, cái khó bó cái khôn, dễ đâu khó mà khó mãi?
Hồng nhan phận, nam nhi trái
Cái đồng tiền nó nặng ngãi nặng tình
Gẫm sự đời, tớ cũng muốn quên
Nhưng mà tiên sư nó, quên nào có được?
Nhà ba thước, mái tôn hừng hực, nước một lu uống mãi không chừa;
Bụng năm gang, cửa miệng thòm thèm, cơm nửa bát ăn hoài chẳng ngán!
Cái số nghèo cũng là có hạn
Chán chi chi mà ngán nỗi chi chi?
Túi trống trơn, bụng cũng phải có gì
Đâu có lẽ nghèo trơ trống trốc?
Ừ, nhà tớ
Chứa nơi đâu cho hết, văn chương đầy bụng á u âu;
Đựng chỗ nào cho xong, âm nhạc tràn lòng, te tí toét.
Tiền dẫu hết, thói phong lưu nào có hết?
Rượu mùa đông, chắt xuống lửng lừng chai, nhai đậu phụng, nhắm hành tây, rỉ rả càn khôn tuý luý;
Trà mùa hạ, đun lên ăm ắp ấm,  rít thuốc lào, ăn bánh thuẩn, nhâm nhi thiên địa tào lao.
Gái công nương, chạy đàng đông, đáo đàng tây, tung tăng bước hàng xén chợ trời, đong đưa giỏ, quyết đòi cho ra gạo;
Trai hoàng tộc, ngồi đo bàn, nằm đo phản, gật gù đầu, câu thơ tiếng hát, ấm ớ tài, chẳng tậu được ra cơm.
Gạo mua kí, cá mua con, vậy mà bon bon khắp chợ, ra cái điều tiểu thư bạc dắt vàng đeo;
Áo lủng lưng, quần lủng đáy, cũng đành phây phẩy cùng đường, làm như thể quân tử môi son mặt trắng.
Lấy làm thương? Khó mà thương!
Trơ trọi cái từ đường
Không một đồng lương
Thấy người ta bảnh choẹ tư lương, mặc kệ, mình phận tàn quân, thôi cũng được!
Xem thiên hạ gồ ghề công xá, đếch cần, tớ thân thất nghiệp, thế mà xong!
Quân tử thẹn thùng phơi bụng ốm, chí nam nhi lơ lửng mấy tầng mây;
Thuyền quyên e lệ giấu tay chai, hồn thục nữ đầm đìa bao lớp lệ.
Ôi thôi kể lể !
Ơi hỡi thở than!
Thời đã thế thôi chớ màng thế thái
Nhớ lấy câu “bất cập nhân tình”
Mặc cho người phú quý với phù vinh
Thà cứ giữ lấy lòng trinh bạch
Mang trên lưng, ờ, một chữ nghèo
Nghèo
Nghèo
Nghèo
Chết vẫn còn đeo!
1978


tự trào

tớ cũng như ai cũng tự trào
vàng thau lẫn lộn biết làm sao?
văn chương ăn ớt lời hay hiểm
chữ nghĩa uống trà ý hẳn sâu
bốn mắt mơ màng xem thế sự
tứ chi lỏng khỏng dạo chiêm bao
ngày đêm viết lách chưa nên chuyện
được tiếng cuồng thôi, đủ bạc đầu!
                        1978


tự vịnh

tớ cũng như ai cũng biết buồn
buồn vì thiên hạ khó ai thương
vạch môi chẳng được lời xu nịnh
cạy miệng không nên tiếng thở than
buổi loạn lang thang ngoài trận địa
thời bình lững thững giữa giang san
cũng trà cũng rượu bên lầu mộng
một bóng cô đơn giưã tấn tuong
                           1978

tự tán

tớ kém gì ai cũng biết yêu
yêu vừa ít lại cũng vừa nhiều
vần thơ chưa đủ tình phong vận
khuôn nhạc khó thành ý tịch siêu
cao thấp nước cờ đi vụng kế
đậm mờ nét hoạ vạch sai chiều
rằng yêu từ thuở còn teo bụng
tứ tuyệt đến nay nhét chật niêu!
                         1978

nợ phong trần

cái nợ phong trần nghĩ cũng hay
oan khiên nghiệp dĩ bám theo hoài
túi thơ thao thức hồn sinh tử
gối mộng mơ màng trí tỉnh say
thiệt phận hàn gia nên chẳng được
được thân thi sĩ đắng thêm cay
thôi thôi xin cúng ông trời nhé
hăm chín năm rồi tớ đã ngây!
                        1980

lão Hiền chăn gà
            (ba tháng chăn gà ở trại gà Suối Hiệp, 1980)

1. túng phải lên đây hốt của này
nề hà gì chuyện cứt đầy tay?
cục ta cục tác om sòm mụ
thập thọt thập thò láo liến thầy
Hàn Tín lòn trôn thây xác tớ
Tử Tư bán dép liệu hồn bay!
chăn người thì dễ, chăn gà khó
khó bó khôn liền, túng hoá ngây!

2. ngây phải đem thân ở đợ người
sớm thưa tối bẩm chẳng hề ngơi
chổi đùa soành soạch văng tung cứt
tay móc loi ngoi bỏ mẹ dòi
ngày cứ phơi lưng cho nắng rót
đêm thì phểnh bụng mặc trăng soi
người khôn mình dại nên đành chịu
nhất định kiếp sau phải mọc đuôi!
                          1980


chào từ giã đàn gà trắng

thôi chào mấy đứa lão tao về
ráng ở mà vui với lão Phê
bốn tháng cưu mang tình cũng nặng
ba tuần dâu biển thấy mà ghê
thương bay nuôi nấng công nào quản
ghét tớ nảy sinh chuyện chẳng dè
oan khuất không nên lời biện bác
trường đời thêm được tiếng: nuôi kê!

                           1981
khóc cha
(kính vọng hương hồn Ba Bửu Đáo Ái Mỹ,       
từ trần năm 1987)

Ba ơi Ba!
Giữa đêm tù con kêu lên thảng thốt
Nước mắt con không đủ tưới mồ cha
Nước mắt con khóc muộn một tuần qua
Dưới huyệt lạnh Ba có nghe lời trẻ gọi?
Ba ơi Ba! Sinh ly kia quá vội
Tử biệt này thêm nhức nhối hồn con
Ba ngủ đi khi trời đất vào xuân
Chưa kịp thấy con về ngày mãn án
Dẫu biết kiếp nhân sinh là hữu hạn
Vết đâm này vẫn xé nát lòng con
Áo của Ba con dành để đầu giường
Đêm đêm ngủ còn nghe mùi Ba phảng phất
nhớ lời thơ Me,
Ba, vầng dương đã tắt
Chốn lao tù thêm tối bóng mù sa
Con gượng đau ngồi lại giữa ta bà
Nỗi mất mát ngoài sức con cảm nhận
Trái tim con mất một niềm vui sống
Già nua thêm và cằn cỗi thêm lên
Ba ơi Ba! Con đã mất hẳn bóng hình
Người từ phụ với nụ cười dịu ngọt
Không bao giờ con được nhìn thấy mặt
Người cha yêu với ánh mắt khoan dung
“Nhìn thấy cha là ánh sáng tưng bừng” (thơ Me)
Vâng, Ba mất là con đã mất đi nguồn sáng
Con ngồi lặng giữa ngục tù ảm đạm
Nỗi thê lương trĩu nặng cả hình hài
Nén hương lòng con thắp gởi mây bay
Về vô tận khấn hồn Ba cảm ứng
Con bất hiếu chưa đền ơn sinh dưỡng
Ba đã xuôi tay rời khỏi trần gian
Măng mọc chưa cao mà tre đã vội tàn
Đời khốn quẩn giam vòng tay con báo hiếu
Bạn bè con thay con về ai điếu
Con vô tri tay cuốc sới vườn rau
Đoạn trường kia con đang bước qua cầu
Đau cắt ruột mà không gì băng bó
Phút lâm chung, trời ơi, Ba có nhớ
Hai đứa con, mỗi đứa một phương tù
                                 (Vĩnh Hiền, Vĩnh Hảo)
Khi Ba về tịch lặng với thiên thu
Con đang thức giữa bóng đêm mù lặng
Con đang đếm từng ngày trôi cô quạnh
Mà không hay mình đã mất cha rồi
(Bóng câu vèo qua cánh cửa đời
Hay dài quá một đời người khổ luỵ?)
Con gắng sức không cho mình ngã quỵ
Mà vẫn nghe máu ứa tự trong lòng
Giọng cười ai đang nhảy giữa hư không
Hay vọng giữa hồn con đang chết điếng?
Ba đã chết hay chỉ là mộng huyễn?
Con cầu cho mình sống giữa chiêm bao
Vĩnh biệt, Ba ơi, có lẽ nào?
Ngày con về, bàn thờ, nơi hội ngộ?!
Con thà lãnh một án tù cấm cố
Còn hơn chung thân không thấy mặt cha hiền
Phút xé lòng con muốn nổi cơn điên
Để quên mất rằng Ba đã chết
Con muốn nghiệm lẽ sinh thành hoại diệt
Để quên đi nỗi trống vắng kinh hoàng
Nhưng trời ơi, mộng dữ chẳng hề tan
Con bạc phước chốn giam cầm thúc thủ
Đám tang Ba, anh chị em con về đủ
Con đành chôn Ba trong cùng tận trái tim
Thơ khóc cha, con gói trọn nỗi niềm
Mắt mờ lệ trên từng trang chữ viết
Ôi, giữa lúc con sức cùng lực kiệt
Lại nhận hung tin Ba đã lìa trần
Trăm dặm đường không đủ cách ngăn
Mà bản án ngăn con về thăm mộ
Nỗi thương tâm biết tìm ai bộc lộ?
Đành trút lòng con ra giữa những vần thơ
Không ai đón trước được sự bất ngờ
Sao con tiên cảm được vầng dương sắp tắt?
Niềm đau khổ nghe như huyền hoặc
Mồ côi cha, ba tiếng phũ phàng chưa!?
Con bây giờ như kẻ sống trong mơ
Không hiểu nổi mối kinh hoàng thực tại
Hút điếu thuốc rê mà lòng nghe tê tái
Nhớ hình ảnh Ba đứng tựa cửa khoanh tay
Phà khói thuốc trong nắng ấm ban mai
Và bâng quơ mỉm cười nhìn mây trắng
Nhớ trong bếp Ba thường ngồi mỗi sáng
Lui cui khơi từng đốm lửa rực hồng
Lửa cháy phía ngoài lò mà Ba tỉnh như không
Nhớ Ba rót trà lâm râm dâng Nội
Mấy em con giờ đang dâng trà sáng tối
Dâng lên bàn thờ Ba cùng mấy nén hương
Ôi biết bao giờ con trở lại từ đường
Rót cúng Ba một tách trà bi khốc?
Túi thuốc rê của Ba là di vật
Con sẽ đem theo bên cuộc đời con
Ba ơi Ba, nghĩa nặng như non
Tình phụ tử từ nay đành đứt đoạn
Cánh hạc cao bay, tà dương khuất bóng
Dặm đường trần giờ chỉ một mình Me
47 năm nặng tình nghĩa phu thê
Lẽ tan hợp, hợp tan Me cũng hiểu
Tầng gác vắng ba hồi chuông quán chiếu
Khói hương trầm lãng đãng tiễn hồn Ba
Ba ơi Ba, kẻ hành lữ chốn giang hà
Về chốn ấy mà cười vui mây trắng.
                  (đầu năm 1988, trại cải tạo A. 30, Tuy Hoà)



Phu Du Vĩnh Hiền
Quay lại In Bài Viết này Gởi cho người thân  
 CÁC BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ
 

Date News :

Trang Chủ | Lịch Sinh Hoạt | Hình Ảnh | Âm Nhạc | Trắc Nghiệm | Xem Phim | Liên Kết | Liên Hệ
Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Việt Nam - Pháp Vân
420 Traders Blvd. East Mississauga, Ontario, L4Z 1W7 CANADA (Tel): (905) 712-8809 (Fax):(905) 712-8836