Trang Chính   Hình Ảnh   Âm Nhạc   Pháp Âm   Video Youtube   Trắc Nghiệm   Gởi Thiệp     Hôm nay, ngày 13/12/2017


TÌM KIẾM  

Trong:

Your IP Address:
54.163.61.66
TRANG NHẤT > TRUYỆN DÀI
Cỡ chữ:  Thu nhỏ Phóng to
Cập nhật ngày 07/01/2011 (GMT+7)

Nhà Sư Vướng Lụy (chương 7)

Bốn ngày sau, vợ chồng ông mục sư, sắm sửa cho tôi bốn bộ âu phục và lo liệu mọi sự thuận lợi cho cuộc đáp tàu xong, bắt tay tôi, bảo:
- Tàu nhổ neo vào giữa lúc ngọ, cậu hãy lên đường xuôi buồm theo gió. Thượng đế chúng tôi sẽ phò trì cho cậu phúc tuệ đủ đầy. Cậu đi chuyến này, nhớ thỉnh thoảng viết thư nhắn tin về cho chúng tôi biết.
Ông bà mục sư nói xong thì cô gái tóc nâu lòa xòa xiêm áo xanh lam, cũng đề huề bước tới. Trông nường có vẻ ưu sầu. Tới bên tôi nường đưa tay ra bắt tay tôi một cách thân thiết vô cùng. Mấy ngón tay của nường thật là mịn màng ấm áp. Nường cầm một bó tỷ la lan hoa và hàm tu thảo. Hỡi ôi hoa thảo gì như thế! Thêm một bộ sách Anh văn thân tặng. Tôi cảm tạ đón nhận tặng vật của nường. Như đón nhận một kho tàng man mác của thiên tiên thơ ngây xuống trần gian thăm viếng giấc chiêm bao thi sĩ. Nường đìu hiu không nói lời nào cả, nhưng chẳng hiểu vì sao tôi nghe rõ ràng âm thanh nường văng vẳng trong không gian. Suốt cuộc hành trình, tôi nghe âm thanh ấy vọng theo tôi mãi mãi như từ một cõi sương tuyết vô hạn nào Tây phương khôn hàn tịch mịch… - “Người một thuở, mà chàng sầu vạn kỷ. Suốt một đời chàng sẽ đứng riêng tây…” Trời vẫn xanh, sóng biếc giỡn triều ngày…Tiền trình vạn lý nghiêng mày tạ nhau - (Dư bái tạ thụ chi. Nga nhi, hải thiên tại nhãn, dư Đông hành hỹ…)
Tôi lên tàu ngồi nhìn chân trời mây sóng trùng trùng điệp điệp. Phía trước, một hình bóng… mơ hồ… Phía sau, một hình ảnh đìu hiu nụ cười chất chứa u sầu. Tôi không biết. Tôi không biết gì nữa cả.
Thuyền rẽ sóng, năm ngày năm đêm như một cơn mơ dàn rộng. Em về? Bủa rộng chiêm bao. Buồn sông sóng biển chìm sâu bên dòng…
Thuyền đã lênh đênh buồm gió vượt Thái Bình Dương. Trời xanh ngắt. Sóng ngun ngút rì rào. Mặt trời hào quang chiếu diệu. Tôi bồi hồi luẩn quẩn trên boong tàu, quẩn quanh lui tới phòng thủy thủ. Mang mang thiên hải… Diêu diêu dư hoài… Cầm mấy cuốn sách của tiểu thư đưa tặng, mở ra. Trong đầy đủ toàn tập thi phẩm Shakerpeare, ByronSurrey. Tôi nhận thấy Byron không khác gì Lý Bạch Trung thổ chúng tôi. Shakespeare là một nòi với Đỗ Phủ. Surrey thì cũng như Lý Hạ. Byron là thiên tài, Shakespeare là thiên tài, thánh thần tài. Surrey là quỷ vương ma chúa tài.
Tôi khởi sự đọc thơ Byron. Ngâm những vần du hành của Childe Harold. Tới đoạn cuối, có sáu chương vịnh trùng khơi đại hải.
Tôi than dài một tiếng:
- Hùng hồn kỳ vĩ, kim cổ thi nhân, vô ký thất hĩ! (Hùng hồng hoằng đại, thi nhân xưa nay, thật không ai sánh kịp vậy!)
Tôi thấm bút mực tạm phỏng dịch bài thơ ra Hoa ngữ như sau:
Hoàng đào lan hãn
Linh hải ưu minh
Vạn sưu cổ tập
Phiếm nhược khinh bình
Mang mang cửu vi,
Mỗi hữu di hư
Khoáng tai thiên chiểu
Phỉ nhân du cư…

(...)

(Mạn Thù đại sư dịch theo ý thơ, hồn thơ Byron, chứ không dịch sát lời bài thơ nọ:

There is a pleasure in the pathless woods,
There is a rapture on the lonely shore;
There is a society where none intrudes,
By the deep sea, and music in its roar.
I love not man the less, but Nature more…

Đại khái ta có thể lược dịch tổng hợp ra thơ Việt như sau:
Ba đào bành bái tuôn sôi
Thẫm đen linh hải chèo bơi vạn thuyền
Thuyền con, chiếc lá giữa miền
Dấu bèo phiêu dạt diện tiền lưu ly
Mang mang thiên địa cửu vy
Ngàn tầm hải vực vô kỳ thái hư
Mênh mông âm điệu gầm gừ
Hồn thiêng đại khí ngôn từ lãng ba
Thiên thu chấn đãng chan hòa
Ngọn triều non bạc như hà thế nhân
Thần công uy vũ vạn phần
Bão dông nguyên thủy phân trần càn khôn
Doanh hoàn vũ trụ trao hôn
Hai vành tịch nạp liên tồn lưỡng nghi
Như nhiên chân khí lầm lỳ
Hỡi ôi đại hải ù lỳ cứ tuôn
Vạn ngàn hải lý uông uông
Vào trong bất tuyệt bắt buông ra ngoài
Con người khổ lụy trần ai
Rụng rơi vết tích phôi phai điêu tàn
Con người bài bố đa đoan
Đành xin thúc thủ trước ngàn khơi vâng
Thiên thu bão tố luống từng
Đã chơi trận trận kiêu hùng là bao?
Con người ta? Giọt mưa rào
Vất vơ vùi lấp chôn vào đáy sâu
Ty hào còn lại chi đâu
Chỉ duy đại hải nguyên màu còn ngân
Thành trì hào lũy binh đoàn
Un ùn sấm sét tan hoang cung thành
Ngất trời dao động tam bành
Té ra rốt cuộc phù danh thôi mà
Hùng quang hải thượng âm ba
Còn dư cung bậc chan hòa liên thiên
Một đời tử diệt cuồng điên
Tuyết băng bèo bọt bốn miền nhà ma
Hùng tâm từ Armada
Tới bờ tráng khí Trafalga nào
Chỉ duy biền biệt ty hào
Còn chăng riêng chỉ ba đào lãng tinh
Carthage? La Mã biên đình
Assyria Greece còn tình tự chi?
Nước đại hải? Sóng biên thùy
Đã trào xuôi ngược vô kỳ thủy chung
Hỡi ôi vương chúa kiêu hùng
Hỡi ôi nô lệ cơn vùng dậy cơn
Hỡi ôi khổ lụy vong hồn
Thanh tân man dại lá cồn rụng hoa
Hồn sa mạc thạch lựu là
Cái chi như thế cái là cái chi?
Chỉ riêng ba lãng nguyên kỳ
Thiên thu bất diệt diên trì cuộc chơi
Từ sơ thủy lóng lánh ngời
Tới bây giờ vẫn rạng ngời long lanh
Xô ùa lớp lớp vòng quanh
Trùng khơi lộn ngược tiếp nhanh điệp trùng
Gương kim cổ? một lá bùa?
Huy hoàng thể thái? Bốn mùa bão giông?
Vạn năng bao quát xuân hồng
Thu xanh đông biếc phiêu bồng hạ dương
Thời gian vĩnh thể miên trường
Gào kêu? hiu hắt? hay mường tượng ngân
Thao thao bất xá xa gần
Hách nhiên thần quỷ hay thần thánh ma
Từ bắc cực tới hoàng sa
Từ nam cực tới vùng sa mạc nào
Từ băng giá giữa chiêm bao
Tới vùng nhiệt đới anh hào trường miên
Thần linh thị giám diện tiền
Hay là duệ hậu hách nhiên như là
Phò dao dương giác hải hà
Ngưng băng dâm lệ dê hòa hài hươu
Kể chi mang diễu bài trừu
Kể chi thùy mỵ ty hào tồn liên
Chỉ duy còn mãi là riêng
Mộng hồn đại hải là viên dung hình
Hình khiếm diện? Vẫn là hình
Từ trong cô thể mà hình tượng ra
Kình ngư vạn lý hay là
Thâm sâu vô để hồn ma quái nào
Từng khu vực mỗi âm hao
Lừng vang há giống hoàng mao thi thành
Ta yêu bao xiết tam bành
Hỡi ôi đại hải bao ngành nhớ nhung
Tang thương từ kể một vùng
Tằng kinh thương hải điệp trùng mà ra
Ân tình bao xiết nhà ma
Trút về cửa quỷ chan hòa đại dương
Lãng hoa phách ngạn khôn lường
Khương an khương thịnh mù sương khuynh thành
Vong hồn nam diện một cành
Còn lưa hơi thở cho mình yêu nhau
Chuyện ngày trước chuyện ngày sau
Gần xa bành gái một màu sơ nguyên
Bàn tay khép mở dịu hiền
Hỡi ôi thương hải diện tiền đón ta


Dịch xong bài thơ Byron, tôi ngâm vang lên một trận. Lúc bấy giờ màu trắng mới ở trên trời hắt hiu rỡn rỡn. Đúng như là màu xanh trăng mới im ngầm. Phấn thừa hương cũ bội phần chia xa. Gió đàn nhị nguyệt nhà ma. Giữa hoang vu biền lập lòa bốc tia. Ngọn đèn ngư phủ xa kia. Có nghe thơ vọng tới chia niềm gì.
Sáng hôm sau, con tàu cập bến Yokohama. Tôi lên bờ tìm một khách sạn. Hành lý lẽo đẽo mang đi. Sau đây, xin thuật lại những việc xảy ra trên đất nước Nhật Bản quê mẹ.

Tô Mạn Thù (bản dịch của Bùi Giáng)
Quay lại In Bài Viết này Gởi cho người thân  
 CÁC BÀI CÙNG CHỦ ĐỀ
 

Date News :

Trang Chủ | Lịch Sinh Hoạt | Hình Ảnh | Âm Nhạc | Trắc Nghiệm | Xem Phim | Liên Kết | Liên Hệ
Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Việt Nam - Pháp Vân
420 Traders Blvd. East Mississauga, Ontario, L4Z 1W7 CANADA (Tel): (905) 712-8809 (Fax):(905) 712-8836